Tập làm văn : hãy tả lại một việc làm tốt mà em đã làm
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.



Đố các bạn biết:"Cái gì có cổ mà không có miệng?"
đáp án:cái áo
^_^
cái áo có cổ áo và cổ tay nhưng làm gì có miệng
K CHO MÌNH NHA^-^

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!

Trung thực là một đức tính vô cùng quý báu, giúp nâng cao phẩm chất của con người

Thanh ngạc nhiên về nhận xét của bố vì cô không ngờ rằng bố lại nhìn nhận và đánh giá mình một cách sâu sắc như vậy. Cô cảm thấy bất ngờ khi bố có thể nhận ra những cảm xúc, suy nghĩ, và sự thay đổi trong cách sống của mình, điều mà có thể cô đã không chú ý hoặc không thể tự nhận ra. Bố không chỉ đơn giản là người giám sát, mà còn là người thấu hiểu con cái, biết cách động viên và giúp đỡ họ vượt qua khó khăn. Sự ngạc nhiên này cũng thể hiện sự bất ngờ của Thanh khi nhận ra rằng tình cảm và sự quan tâm của bố luôn âm thầm nhưng mạnh mẽ, giúp cô trưởng thành và nhìn nhận lại bản thân.


Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Trong giờ ra chơi, em thấy một anh lớp 5 xô một em lớp 1. Em liền chạy đến, đỡ em dậy và hỏi: “Em có đau không?”. Em nhỏ trả lời: “Dạ, em không sao. Cảm ơn anh ạ!”. Hôm đó, khi nghe em kể lại chuyện này, bố mẹ em nói: “Con thật tốt bụng. Ba mẹ rất tự hào về con!” Em rất vui vì đã làm được một việc tốt theo lời ba mẹ và thầy cô dạy.
Buổi trưa hôm ấy, sau khi ăn cơm xong, em được bà sai vào vườn và trèo lên cây vú sữa hái mấy trái chín vào cho cả nhà cùng ăn. Bỗng em nghe thấy tiếng kêu cứu ngay gần đó. Em nhìn ra ngoài thì thấy một em nhỏ đang chới với giữa ao nước. Em vội vàng leo xuống khỏi cây và chạy ngay ra ao. Em nhảy ùm xuống, cố gắng bơi thật nhanh đến, kéo em nhỏ vào bờ. Em bế em nhỏ vào nhà và gọi: "Bà ngoại ơi, có em bé bị rơi xuống ao, bà giúp cháu với!" Mọi người ở trong nhà chạy ùa ra, đưa em và em nhỏ vào trong lau khô người, thay quần áo sạch. Bà em nhận ra ngay: "A, con bé nhà cô Lâm đây mà! Sao người lớn đi đâu mà để nó rơi xuống ao thế này!" Đúng lúc ấy thì cô Lâm hớt hải chạy vào nhà bà hỏi tìm con. Em nhỏ thấy mẹ thì òa khóc. Nghe mọi người kể chuyện con mình bị rơi xuống ao và được em cứu vào bờ, cô Lâm rối rít cảm ơn em. Em chỉ biết cười. Mọi người trong nhà ai cũng vui và tự hào về em lắm.